Ngày nay hành động "bo" cho người phục vụ mình là khá phổ biến. Nó xuất hiện ở mọi nơi, từ việc gội đầu, làm tóc hay đi taxi.
Vừa rồi chuyển về nhà mới, tôi phó mặc cho dịch vụ chuyển nhà, họ lo toàn bộ từ việc tháo lắp giường, tủ, khuân vác và cả chuyên chở... Nhìn bốn chàng trai mồ hôi ướt đẫm, loay hoay dọn dẹp suốt cả buổi chiều, tôi thấy công việc của họ quả thực là vất vả, họ lại nhiệt tình. Nên khi xong việc, ngoài tiền tôi phải thanh toán cho công ty theo thỏa thuận từ trước, tôi còn cho thêm mỗi người tiền“bồi dưỡng”.
Và dường như những người phục vụ cũng đã quen nhận tiền “bo”, nên tôi cũng nhận thấy ở các nhà hàng, những người phục vụ bàn thường rất chu đáo, nhiệt tình. Có lẽ chẳng ai tiếc mấy nghìn tiền lẻ khi được phục vụ tốt và cảm thấy thoải mái trong bữa tiệc. Tuy nhiên, mới đây, khi chúng tôi cùng vài người bạn đi ăn tại một nhà hàng ở Gò Vấp, sau khi đưa số tiền thanh toán như trong hóa đơn cho người phục vụ bàn, tôi nán lại chờ lấy tiền thối, thì cô này đứng sát bên tôi rồi công khai nói: “Chị, còn chút tiền thối, chị cho em xin luôn nhé!”. Tôi thực sự khó chịu, và nhiều thực khách cũng khó chịu nếu lâm vào hoàn cảnh tương tự.
Tiền “bo”, theo thói quen ở ta, là tiền cho một cách tự giác. Đã là tự giác, hãy để khách tự hành xử...(ll)